Cafe Vị Thanh Hậu Giang

Cafe Vị Thanh Hậu Giang

201304102946_banner-1

dat-quang-cao

Coffee, hay còn gọi một cách rất Việt Nam là Cà – phê.

Tôi là một con nghiện cà – phê nửa vời. Miệng cứ liên tục “cà – phê đen đá không đường” vậy chứ cũng chẳng biết cà – phê có mấy loại, mỗi loại khác nhau chỗ nào, … Ban đầu tôi ghét cà – phê, ghét cái vị đắng rùng mình của nó. Phải, tôi đã thề thốt không bao giờ đụng đến cái thứ nước nâu đen gay gắt từ mùi đến vị ngay sau lần đầu tiên thử.

Cho đến một ngày, …

– Em uống cà – phê không đường thật à? – Bạn tròn mắt khi tôi vừa dứt lời gọi nước.

Tôi giật mình.

– À… chỉ là … thói quen thôi.

Từ bao giờ mà tôi nghiện cà – phê ấy nhỉ?

Cà – phê là cái thứ gây nghiện, chắc chắn rồi, điều này báo đài nói suốt ngày ấy mà. Nhưng đôi khi, người ta nghiện cà – phê không phải nghiện cái chất cafein, mà là nghiện những kỉ niệm bên cái thứ nước màu nâu đen, nghiện câu chuyện được kể, và có khi là nghiện cả người uống cùng. Người ta thích đi cà – phê có lẽ cũng vì nghiện cái quán cà – phê xấu xí, xập xệ, nước dở, wifi hư có những con người “hay hay”, có nhân viên niềm nở.

Cà – phê đắng. Người ta ghét hay thích cà – phê cũng vì một cái vị đắng ấy mà ra. Cà – phê giống như cuộc sống, đắng vậy mà vẫn lắm người nghiện. Chắc vì người ta nghiện cái ngọt bùi đằng sau sự đắng cay. Vị ngọt rất nhẹ và mỏng manh, muốn cảm nhận được phải dùng hết tâm trí mà tập trung, mà kiên nhẫn. Vị ngọt đó ẩn ngay trong cái đắng, phải tìm mới thấy, phải tịnh tâm mới cảm được.

Thật sự, tôi không thích cà – phê, nhưng lại nghiện cái vị đắng rất nhẫn nại của nó. Cái vị đắng gay gắt ngay khi chạm lưỡi, để rồi vương vấn một sự dịu nhẹ rất ngọt ngào sau cùng.

Nguồn: Bowie Vu